ก็เพิ่งเข้าใจ ตอนที่ฉันได้เจอกับตัว
kɔ̂ pʉ̂ng kâo jai tɔ̂n thî chǎn dâi jə̀ə kàp tǔa
เพราะเธอบอกลา ตอนที่ใจไม่ได้ตั้งตัว
phrɔ́ thə̄ bɔ̀k lā tɔ̂n thî jai mâi dâi tàng tǔa
จากที่เคยพูดว่ารัก ตอนนี้เธออยากจะพัก
jàk thî kʉ̄ai pûut wâa rák tɔ̂n nî thə̄ yàak jà pák
และฉันคงต้องยอมรับ เรื่องที่เธอน่ะไม่ได้รัก
lɛ́ tʃʰǎn khɔ̌ng tɔ̂ng yɔ̂m ráp rʉ̂ang thî thə̄ nà mâi dâi rák
เจ็บ แค่ฉันที่ต้องเจ็บ
jɛ̀p khɛ́ chǎn thî tɔ̂ng jɛ̀p
และฉันคงต้องเก็บ
lɛ́ tʃʰǎn khɔ̌ng tɔ̂ng kɛ̀p
เศษเสี้ยวหัวใจที่มันแตกสลาย
sèt sîaw hǔa jai thî mán tɛ̀k sàlái
เชื่อแล้วว่าคนสองคน มันไม่มีทางรู้สึกเท่ากัน
chʉ̂a lɛ́o wâa khon sɔ̌ng khon mán mâi mī thāng rúusʉ̀k thâo kan
เชื่อแล้วว่าทุ่มเทไปแค่ไหน สุดท้ายมันก็เท่านั้น
chʉ̂a lɛ́o wâa thûm thê pai khɛ́ nǎi sùt thāi mán kɔ̂ thâonán
พยายามจะไม่คาดหวัง แต่ทำไมยังต้องผิดหวัง
phayāyām jà mâi khâd wăng tɛ̀ mày yāng tɔ̂ng phìt wăng
ต้องโทษตัวเอง ที่มันไม่เคยที่จะเผื่อใจสักครั้ง
tɔ̂ng thôt tǔa ɛng thî mán mâi khə̄y thî jà phʉ̀a jai sàk khráng
เชื่อแล้วว่าคนสองคน มันไม่มีทางรู้สึกเท่ากัน
chʉ̂a lɛ́o wâa khon sɔ̌ng khon mán mâi mī thāng rúusʉ̀k thâo kan
เชื่อแล้วว่าทุ่มเทไปแค่ไหน สุดท้ายมันก็เท่านั้น
chʉ̂a lɛ́o wâa thûm thê pai khɛ́ nǎi sùt thāi mán kɔ̂ thâonán
ขอให้เธอน่ะไปได้ดี แม้ว่ามันจะไม่มีฉัน
khɔ̌ hai thə̄ nà pai dâi dii mɛ́ wâa mán jà mâi mī chǎn
ขอให้ได้เจอกับคนที่เขาน่ะเข้ากับเธอละกัน
khɔ̌ hai dâi jə̀ə kàp khon thî kʰǎo nà kʰâo kàp thə̄ lạ̀ kan
ตอนรักบอกจะไม่ทิ้ง
tɔ̂n rák bɔ̀k jà mâi thíng
ตอนทิ้งเหมือนไม่ได้รัก
tɔ̂n thíng mʉ̄a mái dâi rák
I wish you all the best
I wish you all the best
Cause I don't give a
Cause I don't give a
เพราะความรู้สึกไม่เท่ากัน
phrɔ́ khwām rúusʉ̀k mâi thâo kan
ไม่ต้องหาเหตุผลเป็นร้อยพัน
mái tɔ̂ng hā hèt phǒn bpen rɔ́i phan
แค่รักเราไม่ได้สำคัญ
khɛ́ rák rao mâi dâi sǎm khān
เดี๋ยวคงผ่านไปในสักวัน
dǐaw khɔ̌ng phān pai nai sàk wan
เจ็บ แค่ฉันที่ต้องเจ็บ
jɛ̀p khɛ́ chǎn thî tɔ̂ng jɛ̀p
และฉันคงต้องเก็บ
lɛ́ tʃʰǎn khɔ̌ng tɔ̂ng kɛ̀p
เศษเสี้ยวหัวใจที่มันแตกสลาย
sèt sîaw hǔa jai thî mán tɛ̀k sàlái
เชื่อแล้วว่าคนสองคน มันไม่มีทางรู้สึกเท่ากัน
chʉ̂a lɛ́o wâa khon sɔ̌ng khon mán mâi mī thāng rúusʉ̀k thâo kan
เชื่อแล้วว่าทุ่มเทไปแค่ไหน สุดท้ายมันก็เท่านั้น
chʉ̂a lɛ́o wâa thûm thê pai khɛ́ nǎi sùt thāi mán kɔ̂ thâonán
พยายามจะไม่คาดหวัง แต่ทำไมยังต้องผิดหวัง
phayāyām jà mâi khâd wăng tɛ̀ mày yāng tɔ̂ng phìt wăng
ต้องโทษตัวเอง ที่มันไม่เคยที่จะเผื่อใจสักครั้ง
tɔ̂ng thôt tǔa ɛng thî mán mâi khə̄y thî jà phʉ̀a jai sàk khráng
เชื่อแล้วว่าคนสองคน มันไม่มีทางรู้สึกเท่ากัน
chʉ̂a lɛ́o wâa khon sɔ̌ng khon mán mâi mī thāng rúusʉ̀k thâo kan
เชื่อแล้วว่าทุ่มเทไปแค่ไหน สุดท้ายมันก็เท่านั้น
chʉ̂a lɛ́o wâa thûm thê pai khɛ́ nǎi sùt thāi mán kɔ̂ thâonán
ขอให้เธอน่ะไปได้ดี แม้ว่ามันจะไม่มีฉัน
khɔ̌ hai thə̄ nà pai dâi dii mɛ́ wâa mán jà mâi mī chǎn
ขอให้ได้เจอกับคนที่เขาน่ะเข้ากับเธอละกัน
khɔ̌ hai dâi jə̀ə kàp khon thî kʰǎo nà kʰâo kàp thə̄ lạ̀ kan