Nỗi ám ảnh trên những Bậc Cầu Thang
Verse 1:
Mong manh mong manh như bước đi trên sợ chỉ.
Cánh tay giang rộng và đôi mắt nhắm.
Bước chân mông lung trong hồi ức.
16 bậc cầu thang mòn vẹt những năm tháng.
Những vết thương chưa liền da, hằn in trên cơ thể.
Ấu thơ ai đã bước đi rồi trượt ngã trong tuyệt vọng.
Những bậc cầu thang tối tăm mà đôi chân hèn nhát.
Bridge:
Nhìn xung quanh mơ hồ, tìm kiếm những bám víu cho ta.
Nâng ta bước lên những nấc thang.
Hụt hẫng bước chân, khoảng khongo cào xé trái tim ta.
Ngăn ta bước nỗi sợ hãi.
Chorus:
Nỗi ám ảnh theo năm tháng.
Hèn nhát vây quanh ta.
Vượt qua bóng đêm tìm ánh sáng.
Khoảng không vô hình tan biến.
Obsesión en las Escaleras
Verso 1:
Frágil, frágil paso a paso sobre la oscuridad.
Brazos extendidos y ojos entrecerrados.
Pasos vacilantes en la neblina.
16 escalones desgastados por los años.
Las cicatrices aún no sanan, grabadas en la piel.
Quién ha subido y caído en la nieve helada.
Los escalones me buscan mientras mis pies tiemblan de miedo.
Puente:
Mirando a mi alrededor, buscando agarres para nosotros.
Elevándonos por los escalones.
Cada paso, cada rasguño desgarra nuestro corazón.
Nos detenemos en medio del miedo.
Estribillo:
La obsesión sigue los meses.
El miedo nos rodea.
Atravesando la oscuridad en busca de luz.
Lo invisible se desvanece.
Escrita por: Vi, T DzũNg